5/5 - (1 bình chọn)

 

Một buổi sáng thứ Bảy, đang sắp xếp giấy tờ thì tôi nhận được điện thoại của Mark. Chúng tôi là bạn với nhau đã được hơn 30 năm.Tôi từng dự đám cưới con Mark. Tôi cũng có mặt trong đám tang vợ anh ấy 5 năm trước. Tôi đã từng ở bên Mark trong những lúc anh đau khổ nhất. Nhưng lần này, tôi nghe giọng nói anh có đôi chút khác biệt. Sau một vài câu xã giao thông thường, Mark nói:
– Tôi muốn báo cho anh biết rằng tôi chuẩn bị kết hôn.
– Kết hôn? – Tôi thốt lên. – Chừng nào?
– Giáng sinh tới. – Mark đáp. – Hôm đó con cháu tôi sẽ về nhà đông đủ nên chúng tôi quyết định tổ chức đám cưới luôn.
– Chúc mừng anh! – Tôi nói. – Tôi rất mừng cho anh.
– Tôi muốn anh tham dự vào hôn lễ của chúng tôi. Chúng tôi sẽ tổ chức lễ ở nhà thờ của cô ấy và cha xứ ở đó sẽ chủ trì buổi lễ. Nhưng hai chúng tôi đều muốn anh tham gia.
– Tôi rất lấy làm vinh dự. – Tôi nói.
Sau khi nói chuyện với Mark xong, tôi lên lầu báo tin vui này cho vợ mình biết.
– Không ngờ anh ấy chờ đến tận bây giờ. – Vợ tôi vui mừng nói.
Vợ chồng tôi đều biết Mark đã hẹn hò với Sylvia được 3 năm nay. Chồng Sylvia đã qua đời hai tháng trước khi vợ Mark mất. Sylvia là một con chiên ngoan đạo và rất tích cực trong các hoạt động cộng đồng. Sylvia và Mark có rất nhiều điểm chung.
Cả hai vợ chồng tôi đều cảm thấy quan hệ của họ rất tốt. Nhờ vào tuổi tác và kinh nghiệm trong quá khứ nên cả Mark lẫn Sylvia đều thấy không cần phải đến tư vấn tiền hôn nhân. Hai người đều khá hạnh phúc với cuộc hôn nhân trước của mình và cho rằng mình cũng sẽ hạnh phúc như thế với cuộc hôn nhân này.
Hai năm sau, Mark lại gọi cho tôi. Giọng anh nghe có vẻ ảm đạm.

– Tôi nghĩ chúng tôi cần nhờ đến anh. – Anh nói. – Vợ chồng tôi đang có vài bất đồng không biết giải quyết ra sao. Có lẽ tôi đã sai khi quyết định tái hôn. Cả hai chúng tôi đều có vẻ không được hạnh phúc cho lắm.

Trong 3 tháng sau đó, tôi thường xuyên gặp Mark và Sylvia. Chúng tôi đã cùng nhau giải quyết những mâu thuẫn xoay quanh chuyện con cái, nhà cửa, tiền bạc, nghỉ hưu, xe cộ và nhà thờ. Tuy nhiên, mọi mâu thuẫn này đều bắt nguồn từ việc cả hai không cảm thấy mình được yêu thương. Họ đã hẹn hò 3 năm, cái cảm giác đam mê khi đang yêu đã kết thúc trước khi họ kết hôn. Nhưng vì cả hai có rất nhiều điểm chung và thích ở cạnh nhau nên họ không thấy đó là vấn đề. Dựa vào kinh nghiệm của mình, họ biết cảm giác đam mê khi “đang yêu” chỉ là tạm thời. Tuy nhiên, hai năm sau khi cưới, những khác biệt (ít xuất hiện trước khi họ kết hôn) đã khiến họ bất hòa với nhau. Và việc thiếu thốn tình cảm càng khiến mọi chuyện trở nên căng thẳng hơn. Họ không than khóc hay nguyền rủa nhau – họ đã trưởng thành đủ để không có những hành động này – nhưng cả hai đều thừa nhận họ đã quá mệt mỏi.

Một người đàn ông chăm chỉ nhưng “không hiểu vấn đề”

Ngôn ngữ yêu thương cơ bản của Sylvia là thời gian chia sẻ. Trước khi kết hôn, Mark sử dụng ngôn ngữ yêu thương này của chị hết sức hiệu quả. Trong những buổi hẹn, Mark luôn dành cho chị sự quan tâm tuyệt đối. Chị cảm nhận được tình yêu chân thành của anh cho dù giai đoạn “đang yêu” của hai người đã qua. Tuy nhiên, sau khi cưới, chị phát hiện ra rằng việc chung sống với Mark hoàn toàn khác với việc hẹn hò cùng anh. Anh là người rất chăm chỉ và lúc nào cũng có “việc cần làm”. Nhổ cỏ, đốn cây, quét lá, rửa xe, sơn tường, thay thảm… Lúc nào anh cũng có việc.
– Mark là người chăm chỉ. – Sylvia nói. – Vấn đề là anh ấy không bao giờ dành thời gian cho tôi.
Không phải là tôi không trân trọng những gì anh ấy đã làm, nhưng điều đó thì có ích gì nếu chúng tôi không còn thời gian dành cho nhau?
Điều đáng nói là Mark không hiểu được vấn đề. Anh nói:
– Tôi thật sự không hiểu nổi Sylvia. Hầu như phụ nữ nào cũng muốn có được một ông chồng như tôi. Sao Sylvia lại nói là tôi không yêu cô ấy cơ chứ?
Thay vì trả lời câu hỏi của Mark, tôi đổi đề tài bằng cách hỏi:
– Theo thang điểm từ 0 đến 10 thì anh thấy Sylvia yêu anh được mấy điểm? Anh im lặng chốc lát rồi nói:
– Bây giờ là 0 điểm. Suốt ngày cô ấy chỉ biết chỉ trích tôi. Tôi chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ tồi tệ đến mức này. Trước khi cưới, cô ấy rất lạc quan. Khi tôi sơn lại phòng khách hay thay cửa sổ phòng ngủ cho cô ấy, cô ấy không ngừng khen tôi rằng tôi là một người tuyệt vời. Bây giờ tôi cũng làm như thế nhưng cô ấy chẳng biết tôn trọng gì hết.
Vậy là ngôn ngữ yêu thương cơ bản của Mark là lời khen ngợi. Thay vì giải thích, tôi đưa cho họ cuốn Năm ngôn ngữ tình yêu và nói:
– Câu trả lời cho những vấn đề hôn nhân của anh chị nằm trong cuốn sách này. Tôi muốn hai người đọc nó thật cẩn thận. Hai tuần sau, anh chị hãy nói cho tôi biết vì sao cả hai lại cảm thấy mình không được yêu thương.
Dù có vẻ không thích cách giải quyết của tôi cho lắm nhưng cả hai cũng đồng ý đọc. Hai tuần sau, họ bước vào văn phòng của tôi với gương mặt khác hẳn.
– Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao anh muốn chúng tôi đọc cuốn sách này trước khi chúng tôi kết hôn. – Sylvia nói. – Ước gì chúng tôi nghe lời anh lúc đấy.
Dù rất muốn nói ra câu “Tôi cũng ước như thế” nhưng tôi chỉ đáp:
– Hai người không thể lấy lại thời gian hai năm qua, nhưng hoàn toàn có thể thay đổi tương lai.

Đong đầy tình cảm của Sylvia

– Vậy ngôn ngữ yêu thương của Sylvia là gì? – Tôi hỏi Mark.
– Chắc chắn là thời gian chia sẻ. – Anh nói. – Suốt hai năm qua, tôi cứ làm hết việc này đến việc khác trong khi lẽ ra tôi phải ngồi xuống, nói chuyện với cô ấy, chở cô ấy về các vùng ngoại ô ngắm cảnh hoặc cùng nhau đi dạo. Lúc nào tôi cũng bận rộn đến mức không còn thời gian cho những việc ấy. Bây giờ thì tôi đã nhận ra sai lầm của mình. Vì tôi không sử dụng ngôn ngữ yêu thương cơ bản của Sylvia nên cô ấy chỉ còn biết làm một việc duy nhất, đó là cằn nhằn.
– Vậy ngôn ngữ yêu thương cơ bản của anh? – Tôi hỏi.
– Ngôn ngữ yêu thương chính của tôi là lời khen ngợi. Chính vì thế, khi Sylvia phàn nàn về những việc tôi đã làm, tôi cảm thấy tổn thương rất nhiều. Nó giống như lưỡi dao cứa vào tim tôi vậy.
– Bây giờ tôi ý thức được những gì mình đã làm. – Sylvia nói. – Khoang chứa tình cảm của tôi trống rỗng. Vậy mà trước đây, tôi thậm chí còn không biết là mình có một khoang chứa tình cảm cơ đấy. Tôi cố gắng thể hiện nhu cầu của mình theo cách thức tự nhiên nhất. Bây giờ, tôi mới biết những việc đó như một lời kết tội đối với Mark. Thay vì khẳng định những việc tốt mà Mark đã làm, tôi chỉ biết trách cứ anh ấy vì đã không đáp ứng được nhu cầu tình cảm của tôi. Chúng tôi đều đã xin lỗi nhau và tin tưởng rằng cuộc hôn nhân của mình sẽ thay đổi.
– Tôi hứa với cô ấy từ nay về sau, mỗi tuần chúng tôi sẽ hẹn với nhau một lần. – Mark nói. – Chúng tôi sẽ đi dạo cùng nhau sau bữa tối. Và cứ ba tháng, chúng tôi sẽ đi du lịch cuối tuần cùng nhau.
– Cứ như thể chúng tôi đang bắt đầu lại cuộc sống hôn nhân vậy. – Sylvia nói. – Chỉ có điều là lần này chúng tôi đã biết làm thế nào để yêu thương nhau hơn. Mark là người đàn ông chăm chỉ nhất mà tôi từng gặp. Về phần mình, từ bây giờ, tôi sẽ luôn thể hiện lòng biết ơn của mình đối với những gì anh ấy đã làm.
Một năm sau lần nói chuyện đó, Mark và Sylvia đến thăm tôi. Sylvia nói:
– Tôi rất cảm ơn anh đã dành thời gian cho chúng tôi. Chính nhờ đó mà cuộc hôn nhân của chúng tôi được cải thiện rất nhiều.
Mark thì nói:
– Tôi muốn anh biết rằng bây giờ tôi đang rất hạnh phúc.
Trong lúc khó khăn, Mark và Sylvia mới khám phá ra được vấn đề căn bản của việc hẹn hò. Trước đó, giống như bao người khác, họ cho rằng tình yêu sẽ tiếp tục kéo dài khi hai người đã kết hôn mà không cần bất kỳ sự nỗ lực nào. Trước đám cưới, họ đã sử dụng ngôn ngữ yêu thương của nhau mà không hề ý thức được điều mình đang làm. Việc hẹn hò giúp Mark có cơ hội dành cho Sylvia sự chú ý tuyệt đối. Khi cảm nhận được yêu thương của Mark, Sylvia dễ dàng nói ra những lời yêu thương, khen ngợi với anh.
Nếu tình yêu của bạn dẫn đến hôn nhân, bạn hãy học cách sử dụng ngôn ngữ yêu thương của người bạn đời của mình. Hãy nhớ rằng, việc này đòi hỏi bạn phải đầu tư thực sự – nhưng lợi ích mà nó mang lại hoàn toàn xứng đáng với sự đầu tư ấy của bạn. Hôn nhân không giống như lúc hẹn hò. Sau khi kết hôn, Mark đã dành hết thời gian để làm những việc anh nghĩ là có ích, nhưng anh lại quên mất điều quan trọng nhất đối với vợ mình – thời gian chia sẻ. Khi Sylvia không nói những lời yêu thương với anh nữa, khoang chứa tình cảm của anh cũng dần cạn kiệt. Không còn cảm giác được yêu thương, cuộc sống hôn nhân của họ trở thành bãi chiến trường. Và nếu vợ chồng Mark không nỗ lực tìm hiểu bản chất của tình yêu thì trước sau gì cuộc hôn nhân của họ cũng kết thúc.

Tại sao lại phải kết hôn?

Điều chúng ta tìm kiếm…
Nếu hôn nhân rắc rối và khó khăn như vậy, thì câu hỏi được đặt ra ở đây là: “Tại sao phải bận tâm đến việc kết hôn?”. Rất nhiều cuộc hôn nhân kết thúc trong cảnh ly hôn, vậy thì tại sao ta lại liều lĩnh đón nhận nguy cơ lớn như thế? Câu trả lời là: Tất cả chúng ta đều mong muốn yêu và được yêu thương một cách trọn vẹn nhất. Chính vì thế, mặc cho tỷ lệ ly hôn ngày càng gia tăng, phần lớn chúng ta vẫn mong muốn kết hôn. Một cuộc khảo sát gần đây cho thấy 93% người Mỹ đều cho rằng “có một gia đình hạnh phúc” là một trong những điều quan trọng nhất đối với họ.
Tuy nhiên, mong muốn này luôn song hành cùng nhiều nỗi lo sợ. Một nghiên cứu về thái độ của sinh viên ngày nay đối với các vấn đề hôn nhân đã kết luận rằng: ”Họ mong có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Nhưng họ không biết liệu điều này còn có thể thành sự thực hay không”.
Nếu sinh viên – cũng như nhiều người độc thân khác – hiểu được bản chất của tình yêu và học cách thể hiện nó một cách hiệu quả, họ sẽ có được một “cuộc hôn nhân hạnh phúc” như mong muốn.
Và tôi mong những ai đang đọc cuốn sách này sẽ: (1) áp dụng những nguyên tắc này trong khi hẹn hò; (2) nhìn nhận đúng bản chất của cảm giác đam mê khi đang yêu – nó rất thú vị nhưng chỉ là tạm thời; và (3) chủ động thể hiện tình yêu của mình bằng cách sử dụng ngôn ngữ yêu thương của người khác.
Khi làm được điều này, những người đang trong giai đoạn hẹn hò sẽ có cơ hội tìm hiểu các khía cạnh khác của cuộc sống. Khi ấy, họ sẽ có được quyết định sáng suốt về việc kết hôn.

7 mục đích thường thấy nhất

Trước khi khám phá “các khía cạnh khác” mà tôi đã nhắc đến, ta nên dừng lại một chút để tự hỏi mình: “Mục đích của hôn nhân là gì?”. Nếu bạn hỏi 10 người thì bạn sẽ nhận được 10 câu trả lời khác nhau. Sau đây là một số câu trả lời mà tôi thường được nghe trong khi tiếp xúc với những người độc thân suốt nhiều năm qua:
1. Tình bạn
2. Tình dục
3. Tình yêu
4. Sự ổn định cho con cái
5. Được xã hội thừa nhận
6. Lợi ích về kinh tế
7. An toàn
Nhiều người nghĩ rằng có thể đạt được những mục đích trên thông qua việc kết hôn. Đúng là các nghiên cứu đã chứng minh rằng những người kết hôn thường hạnh phúc hơn, khỏe mạnh hơn và tình hình tài chính của họ cũng sáng sủa hơn những người độc thân, nhưng mục đích thật sự của hôn nhân còn sâu xa hơn cả 7 mục đích trên rất nhiều.
Mục đích sâu xa hơn
Trong Kinh thánh cổ về Đấng sáng tạo, Thượng đế có nói về Adam rằng: “Con người không nên ở một mình” và Người đã giải quyết vấn đề này bằng cách tự nhủ: “Mình sẽ tạo ra một người hỗ trợ thích hợp cho anh ta”. Theo tiếng Do Thái cổ, từ “thích hợp” có nghĩa đen là “mặt đối mặt”. Điều này có nghĩa là Thượng đế đã tạo ra cho Adam một người để cả hai có thể tạo dựng mối quan hệ “mặt đối mặt”. Mối quan hệ trọn vẹn và riêng tư sẽ biến hai người trở thành một thể thống nhất và thỏa mãn những mong muốn sâu kín nhất trong trái tim họ.

Hôn nhân chính là câu trả lời của Thượng đế dành cho nhu cầu sâu thẳm nhất của con người. Câu chuyện cổ này cũng đã kể về Adam và Eva như “hai người nhập thành một thể”.

Tâm lý con người luôn chứa đựng khao khát được kết nối. Tôi tin rằng hôn nhân chính là mối quan hệ gần gũi nhất trong tất cả các mối quan hệ của con người. Vợ chồng sẽ chia sẻ cuộc sống của họ với nhau, cả về mặt tri thức, tình cảm, xã hội, thể chất lẫn tôn giáo. Họ chia sẻ cuộc sống với nhau đến mức nhập thành “một thể”. Điều này không có nghĩa những cặp đã kết hôn đánh mất hết cá tính của họ; nó chỉ có nghĩa là ý thức thống nhất của họ sẽ được nâng cao hơn mà thôi.

Sự thống nhất này sẽ không thể diễn ra nếu không có sự ràng buộc sâu sắc và lâu dài. Hôn nhân không phải là hợp đồng để hợp thức hóa quan hệ tình dục hay để chăm lo cho trẻ em. Nó không có nghĩa là viện tâm lý để ta tìm kiếm sự hỗ trợ tinh thần khi cần thiết, cũng không phải là phương tiện để ta đạt được một địa vị xã hội hay bảo đảm về kinh tế. Nó là phương tiện truyền tải tình yêu và kết nối để cả hai đồng hành cùng nhau trong đời.

Mục đích cao nhất của hôn nhân chính là sự gắn kết ở mức độ sâu sắc nhất giữa người đàn ông và người phụ nữ trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Điều này sẽ mang lại cảm giác hạnh phúc tuyệt đối cho các cặp vợ chồng.

Để lại một bình luận

Bạn cũng có thể thích

This error message is only visible to WordPress admins

Error: No feed found.

Please go to the Instagram Feed settings page to create a feed.

You cannot copy content of this page !

Don`t copy text!