Rate this post

Sự đam mê, cuồng dại, lãng mạn, “nóng bỏng”, ám ảnh vì tình, quyến rũ hơn trong chuếnh choáng men rượu. v.v. là các từ vẫn thường được dùng để diễn tả những cảm xúc thăng hoa, phấn chấn, hạnh phúc, sung sướng mà hầu hết chúng ta đều sẽ trải qua theo cách nào đó và ở thời điểm nào đó trong cuộc đời. Đi cùng những cảm xúc này còn là nỗi đau đớn, thống khổ, tổn thương, phiền muộn, dày vò, thương tiếc. Trong hàng nghìn năm qua, các chuyên gia đã cố gắng, dù không thành công lắm, trong việc định nghĩa tình yêu lãng mạn. Và họ thường kết luận rằng đó dường như là một thứ tình cảm được điều khiển theo cách nào đó bởi những sức mạnh bên ngoài bản thân chúng ta, ví dụ: thần bí, siêu nhiên hoặc thuộc về tâm linh. Ấy vậy mà chúng ta lại không khó khăn gì trong việc tìm hiểu, phân loại các trạng thái tình cảm khác của con người, chẳng hạn như sự chán nản, lo âu, ám ảnh, sợ hãi.
Từ những năm 1970, con người đã chứng kiến một nhu cầu tinh thần mãnh liệt về tình yêu. Nhu cầu này bắt nguồn từ sự đổ vỡ của cấu trúc xã hội vốn đã tồn tại hàng nghìn năm qua, ràng buộc chúng ta trong mối liên hệ mật thiết với gia đình, bạn bè hay người yêu. Chúng ta đã tiến hóa thành một chủng loài biết chăm sóc cho con cái của mình, bảo vệ, yêu nhau, phụ thuộc lẫn nhau, liên kết với nhau thành một xã hội với đơn vị là gia đình, ông bà chăm sóc cho các cháu trong khi cha mẹ chúng lao động hay tìm kiếm thức ăn. Vào buổi tối, ông bà kể chuyện cho cháu nghe rồi dạy chúng về cuộc sống lẫn những di sản mà chúng kế thừa. Mô hình gia đình này ngày nay chỉ còn tồn tại trong những nền văn hóa nguyên thủy, vài khu vực ở Trung Đông, châu Á, vùng Địa Trung Hải và các nước đang phát triển.
Hiện thời, khi ngày càng có nhiều người sống một mình hay độc thân, thì kẽ nứt văn hóa này ngày càng mở rộng. Nếu hàng triệu năm trước hoặc hơn nữa, xã hội đã được tổ chức nhằm đưa đàn ông và phụ nữ đến với nhau thì xã hội ngày nay lại tách rời họ ra. Sự xói mòn trong cấu trúc gia đình cơ bản đã làm mất đi nhiều giá trị, khiến những đứa trẻ lớn lên mà không có cha và các cảm xúc bị rối loạn.

Cùng mục đích nhưng khác đường đi

👉🏻Ủng hộ bản quyền tác giả thông qua Bản tiếng việt: Tại sao đàn ông thích tình dục và phụ nữ cần tình yêu Link sách : https://s.shopee.vn/1LY1fQdZnE

Đàn ông và phụ nữ có hướng tiếp cận rất khác nhau về vấn đề tình yêu, tình dục; và những điều đó đã được khắc sâu trong quá khứ xa xưa của chúng ta. Căn bản hơn, giống như tổ tiên mình khi xưa, đàn ông ngày nay bị thu hút bởi dáng vẻ bên ngoài cũng như các dấu hiệu thể hiện sự trẻ trung, khỏe mạnh, sung mãn của người phụ nữ. Trong khi đó, phụ nữ lại chú ý đến sức mạnh, địa vị, sự cam kết gắn bó và khả năng chu cấp của người đàn ông. Thật ra, ham muốn lẫn xu thế tình dục của loài người không thay đổi gì nhiều sau hàng trăm nghìn năm qua. Tuy nhiên, tư tưởng này có thể ít được chấp nhận trong một thế giới “đúng đắn” về mặt chính trị, nơi mà quan điểm thời thượng là nam nữ có chung mong muốn, động lực, sở thích, khát khao. Nhưng càng đọc, bạn sẽ càng thấy quan điểm vừa nêu không đúng. Sự thật, trong sâu thẳm của lòng mình, bạn luôn biết nó hoàn toàn sai. Sở dĩ điều huyễn hoặc ấy tồn tại là nhờ những người mưu cầu quyền lực, chẳng hạn như các quan chức chính phủ, lãnh tụ tinh thần, nhóm vận động vì nữ quyền hay những người hoạt động vì mục đích chính trị nào đó. Nói cho đúng “quan điểm chính trị” thì đàn ông và phụ nữ có chung suy nghĩ, mong muốn; nhưng nếu bạn đã từng sống, làm việc chung hoặc quản lý họ, bạn sẽ thấy điều này chẳng đúng tí nào.

Sức mạnh của tình yêu
David Buss, giáo sư Tâm lý học tại Đại học Texas ở Austin, nổi tiếng trên toàn thế giới nhờ cuộc nghiên cứu mang tính cách mạng của ông về sự khác biệt giới tính trong việc lựa chọn bạn tình của con người, ông cùng nhóm nghiên cứu của mình đã tìm kiếm những bằng chứng của tình yêu lãng mạn ở 147 nền văn hóa trên thế giới, và họ khám phá ra các dấu hiệu chứng tỏ sự tồn tại của loại tình cảm này trong các bức vẽ hang động, bản viết tay, thơ ca, âm nhạc, sách. Hầu hết mọi người khi nghĩ đến tình yêu đều chỉ nhìn thấy mặt tốt đẹp của nó – họ tưởng tượng ra cảnh hai người nhìn nhau say đắm, nắm chặt tay nhau, cùng hát những bài tình ca, âu yếm nhau và cảm thấy ấm áp, mờ ảo – tất cả mọi thứ khiến họ “hạnh phúc đến cuối đời”. Tuy nhiên, tình yêu cũng có mặt trái của nó. Buss cùng các nhà nghiên cứu khác đã tìm ra những bằng chứng cho phần tiêu cực đó trong mọi thời kỳ lịch sử của con người, chẳng hạn như các loại bùa yêu thuốc lú, thần chú tình yêu, tự tử hay giết người vì tình.
Trong thực tế, cứ bốn vụ sát nhân thì có một vụ liên quan đến tình cảm. Bởi thế, bạn có thể thấy cái chết của các cặp vợ chồng, những người yêu nhau, tình địch, kẻ thứ ba hay người bị phụ tình. Hầu hết mọi nền văn hóa đều có các trường hợp tương tự như câu chuyện Romeo và Juliét. Sự thôi thúc mãnh liệt của tình yêu khiến chúng ta ngập tràn trong niềm vui, sự tuyệt vọng, nỗi sợ hãi hay căm thù, nhưng thông thường thì tất cả các cảm giác đó đến cùng một lúc.

Bởi vì kiểu tình yêu lãng mạn tồn tại ở khắp mọi nơi và trong mọi nền văn hóa nên hẳn nó phải có một nền tảng sinh học nào đó. Nói cách khác, nó không đơn giản chỉ là một truyền thống văn hóa như thờ cúng thần linh hay tín ngưỡng mà là điều gì đó rất mạnh mẽ và được “lập trình” sẵn trong mỗi chúng ta.

Cơ chế sinh học của tình yêu
Các nhà khoa học đã tìm hiểu hoạt động của não người khi đang yêu và kết luận rằng có ba hệ thống nào khác nhau dành cho việc kết đôi và sinh sản. Đó là nỗi ham muốn, tình yêu lãng mạn và sự gắn bó lâu dài. Mỗi hệ thống trên đều có liên quan đến những hoạt động khác nhau của hormone – đấy chính là nguyên nhân tạo ra các thay đổi cụ thể trong hành vi lẫn cảm xúc của những người đang yêu.Khi nhìn vào tình yêu theo ba hệ thống này, bạn sẽ dễ dàng đánh giá được một người đang yêu ở giai đoạn nào đồng thời dễ hiểu các hành động của họ hơn.
Mục tiêu Chương 1 là nhằm giúp bạn hiểu được các chức năng cơ bản của não bộ trong việc điều khiển ham muốn, tình yêu lãng mạn và sự gắn bó lâu dài. Chúng tôi đã cố gắng giải thích vấn đề thật ngắn gọn cũng như đơn giản đến mức có thể. Hãy nhớ, khi chúng tôi nói về những vùng não cụ thể nào đó, các bạn cần hiểu rằng thông thường chúng là một phần trong toàn bộ hoạt động của bộ não. Chúng tôi cũng muốn cảm ơn giáo sư Graeme Jackson thuộc Học viện Nghiên cứu Não bộ ở Melbourne vì những lời khuyên của ông trong nội dung này. Ở đây, chúng tôi đã đơn giản hóa các vấn đề nhằm giúp quyển sách dễ đến hơn với độc giả, nhưng đồng thời cũng chú ý không đơn giản hóa quámức những tư tưởng hay khái niệm. Bạn cần nắm bắt các ý cốt lõi của cuộc nghiên cứu bởi nó sẽ được nhắc đến nhiều lần ở những chương sau. Ngoài ra, chúng tôi sẽ dùng thuật ngữ y khoa cho những vấn đề thiên về kỹ thuật, nhưng bạn chỉ cần hiểu ý nghĩa của nó trong tương quan với cuộc sống yêu đương của bạn là đủ. Chúng tôi cũng sẽ thảo luận các nguyên tắc đúng với số đông, không bao gồm những trường hợp thiểu số hay ngoại lệ.
Tình yêu được chứng minh là kết quả của một nhóm hóa chất cụ thể và quá trình vận hành của não trong một số vùng nhất định. Theo thuật ngữ khoa học đơn giản, tình yêu được sinh ra do sự kết hợp của các hóa đất có trong não, bao gồm dopamine, oxytocin, testosterone, oestrogen và norepinephrine. Cũng bằng cách gần giống như vậy, các hóa chất này dẫn đường cho những loài động vật có vú khác tìm được bạn tình phù hợp. Một khi bộ não của chúng ta đã xác định được đối tượng thích hợp dựa trên các tiêu chí mà chúng tôi sẽ đề cập sau, nó sẽ bắt đầu tăng tốc độ sản xuất ra những loại hóa chất cần thiết để tạo điều kiện thu hút người đó.
Trong lịch sử nhân loại, hôn nhân là sự kiện được sắp đặt dựa trên tài sản, địa vị, sự ganh đua giữa các gia đình, liên kết các bộ tộc đồng thời có tính chính trị. Ngày nay, kiểu hôn nhân này nhìn chung đã biến mất khỏi thế giới phương Tây và hiện tại, hầu hết mọi người đều kết hôn vì tình yêu.
Khi lựa chọn bạn tình, con người chỉ tập trung chú ý vào một đối tượng duy nhất. Điều này phân biệt chúng ta với đa số các loài động vật khác. Ví dụ, một anh chàng bồ câu trong thời gian tán tỉnh sẽ xù lông lên và tiếp cận với càng nhiều nàng bồ câu theo khả năng của mình càng tốt. Nhưng, con người thường chỉ có một danh sách ngắn các ứng viên đồng thời đặt trọng tâm vào một người duy nhất.

Yêu từ cái nhìn đầu tiên
Hiện tượng yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên (hay còn gọi là tình yêu sét đánh) đã được khoa học chứng minh và tác động của nó lên hầu hết các loài động vật đều giống nhau.

👉🏻Ủng hộ bản quyền tác giả thông qua Bản tiếng việt: Tại sao đàn ông thích tình dục và phụ nữ cần tình yêu Link sách : https://s.shopee.vn/1LY1fQdZnE

Nếu bạn từng trải nghiệm tình yêu sét đánh, lúc đó, não của bạn đã tiết ra một lượng lớn chất dopamine và norepinephrine, khiến bạn cảm giác như mình đang say. Điều tương tự cũng xảy ra ở các loài động vật khác. Lấy ví dụ về con chuột đồng cái – loài vật trông khá giống chuột sa mạc. Nếu bạn cho nó tiếp xúc với một ít nước tiểu của chuột đồng đực, nó cũng sẽ trải qua những phản ứng hóa học hệt như con người: sự gia tăng nhanh chóng của dopamine và norepinephrine. Một nghiên cứu khác chứng minh rằng khi cho các con cừu cái trong thời kỳ động dục xem hình cừu đực, nồng độ norepinephrine trong não của chúng sẽ tăng lên đột biến. Tuy nhiên, tác động này chỉ kéo dài trong vài giây hay vài phút đối với động vật, nhưng có thể đến vài tháng hay vài năm đối với con người.
Hiện nay, các nhà khoa học đều thống nhất rằng tình yêu sét đánh là có thực, và họ tin rằng, trong một xã hội ổn định – khi con người không phải chịu sự đe dọa của cái chết hay chiến tranh – thì ham muốn, tình yêu lãng mạn cùng sự gắn bó lâu dài là cách tốt nhất, hiệu quả nhất để đảm bảo sự tồn tại của loài người.

Darwin bắt tôi làm điều đó
Sự gia tăng các hormone tình dục, như testosterone và oestrogen, là nguyên nhân dẫn đến ham muốn. Các hormone này thúc đẩy mạnh mẽ nhu cầu thỏa mãn về thể xác. Suốt thời gian ham muốn, hai phần quan trọng của não trở nên hoạt động tích cực, đó là: vùng não dưới đồi (hypothalamus) (điều khiển các nhu cầu cơ bản như đói, khát) và hạch hạnh nhân (amygdale) (trung tâm kích thích các cảm giác). Dopamine được tiết ra rất nhiều trong suốt thời gian ham muốn và nó kích hoạt việc sản xuất testosterone, dẫn đến sự hấp dẫn về giới tính. Quá trình này xảy ra khi lần đầu tiên bạn nhìn thấy ai đó và ham muốn mãnh liệt mình “có” được họ.
Một nghiên cứu được thực hiện vào năm 2006 ở Đại học Chicago cho thấy thậm chí trong cuộc trò chuyện tình cờ với người phụ nữ lạ, nồng độ testosterone của đàn ông cũng đã tăng lên một phần ba, và phản ứng hormone này càng mạnh thì hành vi của họ càng thay đổi sâu sắc. Cuộc nghiên cứu trên còn cho thấy nồng độ testosterone của những người đàn ông đã lập gia đình hay có con thấp hơn nhiều so với các anh chàng độc thân đang chơi trò ong bướm. Lý do là bây giờ những ông bố phải cáng đáng trách nhiệm làm cha mẹ, chăm sóc, dạy dỗ các con và có nồng độ oxytocin cao hơn những anh chàng độc thân vẫn đang mải mê tìm kiếm một nơi để truyền lại bộ gen của mình.

Rõ ràng ham muốn tình dục đã tiến hóa để dẫn đến quá trình sinh sản nhằm bảo đảm sự tồn tại của giống loài. Trong những hoàn cảnh sống cực kỳ khó khăn, khi con người không đủ thời gian để dành cho sự lãng mạn, thì điều này càng trở nên quan trọng. Hơn nữa, một năm, phụ nữ chỉ sinh con một lần, nghĩa là, nếu không có ham muốn, loài người có thể phải đối mặt với nguy cơ diệt vong – bởi vì chúng ta sinh sản chậm. Tạo hóa khiến chúng ta hăng hái sinh sản. Đó là lý do tại sao con người trong hiểm nguy và các tình huống đe dọa tính mạng như thời chiến lại đột nhiên thấy mình ham muốn nhau hơn, thậm chí với những người lạ mặt. Nếu mạng sống con người bị đe dọa, họ có một thôi thúc cấp bách là phải truyền lại bộ gen của mình.
Tóm lại, sự ham muốn, tình yêu sét đánh lẫn những khía cạnh ám ảnh hay khao khát chinh phục đối phương trong tình yêu mới chớm đều là những hành vi tiến hóa nhằm đẩy nhanh quá trình kết đôi và giúp cho việc sinh sản của con người đạt kết quả cao hơn.

Hãy gắn bó với nhau
Testosterone là hormone chính chịu trách nhiệm điều khiển nhu cầu tình dục, và lượng hormone này trong cơ thể đàn ông cao hơn nhiều so với phụ nữ (khoảng 10-20 lần). Đây chính là lý do khiến nhu cầu tình dục của họ lúc nào cũng mạnh mẽ, “khẩn thiết” hơn. Testosterone khiến nam giới có nhiều râu tóc hơn, to lớn hơn, mạnh mẽ hơn, hung bạo hơn và ham muốn tình dục hơn; nhưng họ lại có lượng oxytocin thấp hơn đáng kể so với nữ. Oxytocin (một loại “hormone hạnh phúc”) được nào tiết ra với hàm lượng lớn trong cơ thể cả hai phái ở giai đoạn cực khoái. Tuy nhiên, trong cơ thể nam, loại hormone này nhanh chóng tan đi. Đây là nguyên nhân tại sao những cử chỉ vuốt ve âu yếm nhau sau lúc gần gũi lại vô cùng quan trọng đối với nữ nhưng ít thành vấn đề đối với nam.
Trong một nghiên cứu được tiến hành vào năm 2006, tiến sĩ Rebecca Turner, giáo sư môn Tâm lý học tổ chức của Đại học Quốc tế Alliant (Alliant International University) ở San Francisco, đã cho thấy rằng oxytocin chính là chất keo gắn kết tình cảm con người. Khi hai người đang có quan hệ tình cảm, hay như chúng ta vẫn thường nói là đang yêu nhau, nồng độ oxytocin trong cơ thể họ sẽ tăng cao. Loại hormone này mang lại cho họ cảm giác ấm áp, say say khi nghĩ đến người mình yêu. Do có lượng oxytocin cao hơn nên phụ nữ cũng yêu sâu đậm hơn nam giới lúc tình yêu mới chớm. Càng sản sinh nhiều oxytocin, phụ nữ càng quan tâm chăm sóc và gắn bó chặt chẽ hơn với đối tượng của mình, chỉ cần nghe tên người yêu, ngửi mùi hương quen thuộc có liên quan đến họ, mơ mộng về họ hay nghe một bài hát gợi sự liên tưởng đến họ cũng khiến nồng độ oxytocin trong cơ thể phái yếu tăng cao. Những bộ trang phục đắt tiền, lớp phấn trang điểm hoàn hảo, các vật trang sức đeo khắp người, thậm chí là chiếc xe thể thao mới cáu cũng không che giấu nổi những cảm xúc của người phụ nữ. Nếu cô ấy cảm thấy được yêu thương và trân trọng, các hormone trong cơ thể cô ấy sẽ đẩy máu lên làm ửng hồng gò má, khiến cô bừng sáng đồng thời tỏa hơi ấm ra xung quanh. Ngược lại, cũng rất dễ nhận biết một cô gái cảm thấy mình không được yêu thương và bị phớt lờ.

Các nghiên cứu của David Buss cho thấy trong giai đoạn yêu đương, lượng testosterone trong cơ thể nam giới giảm xuống, trong khi nồng độ oxytocin tăng lên nhằm đẩy nhanh quá trình gắn kết tình cảm. Điều đó khiến họ trở nên dịu dàng, nhẹ nhàng và dễ chịu hơn. Ngược lại, cũng ở giai đoạn này, lượng testosterone trong cơ thể phụ nữ tăng cao với sự phấn khích, tự tin khi bắt đầu mối quan hệ. Sự gia tăng đó khiến họ ham muốn tình dục hơn, vì vậy ảo giác được tạo ra là cả nam lẫn nữ đều có nhu cầu như nhau về tình dục. Và khi giai đoạn yêu đương say đắm kết thúc (thường là sau 3-9 tháng), nhu cầu tình dục của phụ nữ sẽ trở về “trạng thái mặc định”. Lúc này, các bậc mày râu có cảm giác rằng người yêu của mình không còn ham muốn như trước trong khi phụ nữ lại nghĩ là anh chàng như đang nghiện tình dục. Nhiều mối quan hệ đã kết thúc ở giai đoạn này.

Tại sao những người đang yêu lại quá say mê nhau

Những sự thay đổi hành vi trong suốt giai đoạn tình yêu lãng mạn có nhiều điểm tương đồng với chứng loạn tâm thần (psychosis), và nhìn từ quan điểm hóa sinh, tình yêu say đắm cũng gần giống như tình trạng lạm dụng thuốc. Bác sĩ John Marsden, người đứng đầu Trung tâm nghiên cứu quốc gia vương quốc Anh về Hành vi Nghiện đã phát hiện rằng tình yêu cũng gây nghiện tương tự như cocaine hay tốc độ. và ông kết luận: tình yêu lãng mạn là chiếc “bẫy treo”, chủ đích giữ hai người yêu nhau đủ lâu bên nhau để gắn bó. Tiến sĩ Nhân chủng học Helen Fisher, tác giả cuốn “Giải phẫu tình yên” (The Anatomy of Love), đã mô tả việc yêu ai đó là “chuỗi phản ứng hóa học đặc biệt diễn ra trong não đồng thời có sự tương đồng với bệnh tăm thần”. Theo tiến sĩ Fisher, những vùng não hoạt động khi bạn dùng cocaine cũng được kích hoạt lúc bạn yêu, và bạn cũng trải qua cảm giác phấn chấn tột độ như thể đang say thuốc. Ngoài ra, các nhà nghiên cứu còn chỉ ra mối liên hệ giữa tình yêu lãng mạn với chuỗi phản ứng thần kinh có sử dụng hormone dopamine – một hóa chất liên quan mật thiết đến trạng thái sung sướng, khao khát và đê mê.

Như có dòng điện chạy dọc sống lưng
Những hóa chất do não tiết ra khi bắt đầu một tình yêu mới dẫn đến nhiều cảm giác lẫn phản ứng vật lý mà khoảng 90% những người chớm yêu đều thừa nhận rằng họ cảm thấy chúng, trong đó bao gồm: mất ngủ, ăn uống không ngon, đỏ mặt, phấn chấn, bối rối, sung sướng, nôn nao, thở gấp, chóng mặt, run đầu gối, hồi hộp, đổ mồ hôi tay và nói lắp bắp. Nhiều phản ứng trong số này là do sợ bị người mình yêu từ chối, vì thế tình yêu mới giống như một cú va đập mạnh giữa sự phấn khích và nỗi lo lắng. Những người mới chớm yêu không chỉ cảm thấy các cảm xúc trên mà còn không ngừng tìm kiếm trên gương mặt của người mình yêu những dấu hiệu chứng tỏ tình yêu của mình được đáp trả.
Carole King đã tóm tắt một cách hoàn hảo các phản ứng hóa học mà chúng ta trải qua khi yêu trong một bài hát của bà vào năm 1970 như sau: “Tôi cảm thấy cả Trái đất đang rung chuyển dưới chân mình” (I feel the Eanh move under my feet). Trong bài hát này, bà đã mô tả cảm giác nóng, lạnh, mất kiểm soát cảm xúc, cảm thấy con tim mình rung lên và bầu trời như đổ sụp xuống khi người yêu của bà ở gần bên. Thật ra, đây cũng là những phản ứng thông thường khi nghiện thuốc. Tình yêu có thể được ví như một chuyến tàu lượn siêu tốc tuyệt vời và xảy đến bất ngờ với đa số mọi người, chúng ta hiếm khi dự báo hay điều khiển được nó. Các cảm giác của tình yêu đến từ phần cơ bản nhất của não bộ (mà chúng ta gọi là vỏ nào hay chất xám) và vượt lên trên cả suy nghĩ lẫn lý trí để khiến những người đang yêu hành động mù quáng, chuyện này cũng tương tự như khi đối mặt với một con sư tử, bản năng chống-trả-hay-bỏ-chạy sẽ khiến bạn chạy đi – một hành động hoàn toàn trái ngược với kế hoạch thoát thân mà bạn vạch ra lúc bình tĩnh.
Cảm giác hạnh phúc của tình yêu đã truyền cảm hứng cho nhiều nghệ sĩ sáng tác ra những bản nhạc, giai điệu mê hồn hay các bài thơ mạnh mẽ, đầy xúc cảm. Tuy nhiên, yêu say đắm cũng có thể là nguồn cơn của sự ghen tuông và nghi kỵ. Những bằng chứng khoa học gần đây cho thấy tình yêu còn giúp cải thiện sức khỏe. Thậm chí các nghiên cứu sâu hơn đang chứng minh rằng tình yêu có khả năng chữa lành bệnh ung thư cùng những loại bệnh tật khác. Ngoài ra, tình yêu còn tạo động lực cho chúng ta tiếp tục chung sống với người đem đến cho mình sự khổ đau, như trường hợp bị người yêu hành hạ, ngược đãi.
Mất ăn, mất ngủ
Những người đang yêu thường được cho là “tương tư”. Họ nói họ không thể ăn, ngủ cho đàng hoàng và lặp đi lặp lại những hành vi ám ảnh như gọi điện thoại cho người yêu 20-30 lần một ngày. Các hành vi này giờ đây đã được chứng minh là do sự kết hợp giữa lượng serotonin thấp với lượng oxytocin cao. Serotonin là chất dẫn truyền thần kinh, mang lại cho chúng ta sự nhạy cảm lẫn ý thức cao độ về những gì đang diễn ra xung quanh và cảm giác hạnh phúc trọn vẹn. Sự suy sụp hay rối loạn ăn uống cũng có liên quan đến lượng serotonin thấp và các loại thuốc chống trầm cảm chính là nhằm tăng lượng chất này trong cơ thể. Thông thường, lượng oxytocin ở phụ nữ cao hơn nam giới khoảng 30%. Kết hợp điều này với lượng serotonin thấp, chúng ta sẽ hiểu vì sao phái yếu dễ có khuynh hướng “điên lên” vì một ai đó hay thậm chí luôn ám ảnh, nhớ nhung về họ.

Vào năm 2007, Seuge Brand cùng các đồng nghiệp của ông tại bệnh viện Đại học thuộc chuyên ngành Tâm thần ở Basel, Thụy Sỹ, đã phỏng vấn 113 người ở độ tuổi 17. Trong số đó, 65 người nói rằng họ mới yêu gần đây. Brand nhận thấy những thanh niên đang yêu này ngủ ít hơn, hành động ám ảnh hơn và có “nhiều ý tưởng điên rồ cũng như năng lượng sáng tạo”. Các bạn trẻ đang yêu dễ tham gia vào những hành vi mạo hiểm như lái xe bạt mạng hay nhảy bungee. Brand cũng chỉ ra rằng các bạn trẻ mới bắt đầu yêu đương sâu đậm trông không khác gì những bệnh nhân mắc chứng hưng cảm nhẹ (hypomania). Nói cách khác, đôi khi chúng ta khó mà phân biệt được đâu là một bạn trẻ đang yêu và đâu là một người điên.

Tiết lộ từ những bức hình chụp quét não
Các kỹ thuật chụp hình não như cộng hưởng từ chức năng (fMRI) và từ não đồ (MEG) đã mở ra nhiều cơ hội mới trong nghiên cứu cơ thể người, vì nhờ đó, chúng ta có thể tìm hiểu cơ chế hoạt động của não mà không làm tổn thương đối tượng nghiên cứu. Nghiên cứu hoạt động của não trong tình yêu và tình dục đã bắt đầu phát triển từ năm 2002, sau khi hai nhà sinh học thần kinh là Andreas Bartels và Semir Zeki thuộc Trường University Collage London tiến hành cuộc nghiên cứu về các nam nữ thanh niên vừa chớm yêu đồng thời tự nhận rằng mình đang “yêu điên cuồng”. Khi xem hình của người yêu, nào của họ hoạt động rất khác so với khi xem hình của bạn thần. Hình chụp quét não cho thấy sự hấp dẫn lãng mạn kích hoạt những vùng não tập trung nhiều thụ thể đối với dopamine. Dopamine, như đã nhắc trong phần trước, là chất dẫn truyền thần kinh có tác động đến niềm vui và động lực, thường được gọi là “hormone hạnh phúc”. Sự gia tăng của dopamine lẫn norepinephrine dẫn đến sự chú ý cao độ, trí nhớ ngắn hạn, hiếu động thái quá, mất ngủ và hành vi hướng đến đối tượng. Khi các đôi trai gái lần đầu quyến rũ nhau, họ có những dấu hiệu cho thấy lượng dopamine tăng cao như: đầy sức sống, ít cảm thấy đói hay buồn ngủ, tập trung sự chú ý và vui thích mãnh liệt với từng chi tiết nhỏ nhất trong mối quan hệ. Bartels cùng Zeki đã so sánh các bức hình chụp quét não (bằng kỹ thuật cộng hưởng từ – MRI) của nhiều người trong 3 trạng thái: đang ham muốn tình dục, đang cảm thấy hạnh phúc và đang say cocaine. Kết quả, họ phát hiện chúng hầu nhưgiống nhau.
Có thể chính bạn cũng đang nghiện yêu; hãy chấp nhận điều đó!

Các bức hình chụp quét não sau đây cho thấy vùng não được kích hoạt khi “yêu điên cuồng” cũng sáng lên khi say Cocaine.
Như vậy, cho dù bạn đang say cocaine hay say tình, hai cảm giác đó cũng giống nhau. Hơn nữa,việc chụp quét não còn phát hiện rằng hoạt động não của các bà mẹ khi họ nhìn con mình cũng tương tự hoạt động nào của những người đang yêu lúc họ nhìn nhau. Từ điều này, Bartels và Zeki kết luận: cả tình yêu nam nữ lẫn tình mẫu tử đều có liên quan đến ý thức duy trì nòi giống của con người, vì người yêu hay đứa bé đều là dấu hiệu hứa hẹn rằng DNA của họ sẽ được truyền lại cho thế hệ sau.

👉🏻Ủng hộ bản quyền tác giả thông qua Bản tiếng việt: Tại sao đàn ông thích tình dục và phụ nữ cần tình yêu Link sách : https://s.shopee.vn/1LY1fQdZnE

Bản đồ của tình yêu và tình dục trong não
Vào năm 2005, tiến sĩ Lucy Brown, giáo sư ngành Khoa học thần kinh thuộc Đại học Dược Albert Einstem ở New York, đã hợp tác với Helen Fisher thuộc Đại học Rutgers (Mỹ) – một trong những nhà nhân chúng sinh vật học nổi tiếng nhất thế giới – trong công trình nghiên cứu sử dụng kỹ thuật cộng hưởng từ – MRI để chụp quét não của 17 nam nữ thanh niên. 17 thanh niên này vừa mới bắt đầu yêu và họ tự cho rằng mình đang yêu say đắm – tức là họ hoặc đang ham muốn tình dục hoặc đang ở trong giai đoạn đầu của tình yêu lãng mạn. Nghiên cứu các bức ảnh này giúp giải thích những nguyên nhân sinh lý của các cảm nhận mà chúng ta cảm thấy khi đang yêu – tại sao tình yêu lại có quyền năng lớn như vậy và tại sao chúng ta lại vô cùng đau buồn, tuyệt vọng khi bị đối tượng từ chối. Brown cùng Fisher đã tiến hành nghiên cứu vùng não nhân đuôi (caudate nucleus) và chòm não (ventral tugmental) trong bộ não người. Vùng não nhân đuôi có liên quan đến sự thèm muốn, ký ức, cảm xúc, khả năng chú ý; còn chòm não là phần não mà từ đó các tế bào dopamine được bơm tới những khu vực khác của não. Những khu vực này đều sáng lên trong các ảnh MRI trên khi đối tượng nghiên cứu xem ảnh người yêu. Hơn nữa, Brown và Fisher còn so sánh dữ liệu MRI trên với những nghiên cứu khác về phản ứng “hưng phấn” của đàn ông trước ảnh phụ nữ hay các dữ liệu đã phân tích về những cặp đôi ở người và vật đã sống chung trong thời gian dài. Kết quả, hai nhà khoa học phát hiện rằng khi chúng ta yêu, chỏm não sẽ đổ đầy dopamine vào nhân đuôi. Nhân đuôi sau đó gửi tín hiệu nhằm lấy thêm dopamine, và càng nhiều dopamine, chúng ta càng cảm thấy hạnh phúc. Ngoài ra, Brown và Fisher cũng khẳng định rằng “tình yêu điên dại” gây ra cảm giác tương tự như nghiện chất kích thích. Nguyên nhân là do hoạt động của hormone.

Brown và Fisher cũng khám phá ra nhân đuôi là vùng não liên quan đến tình yêu lãng mạn, còn sự gắn bó lâu dài tập trung ở vùng phía trước lẫn nền não trong mặt bụng của nhân vỏ hến (ventral putamen) và cầu nhạt (pallieum). Những cảm giác liên quan đến sự khao khát, ham muốn tình dục nằm ở các vùng khác nhau, nhưng đa phần thuộc về bán cầu não trái. Điều quan trọng là nghiên cứu này đã xóa bỏ những bí ẩn của tình yêu diễn ra trong não và cho phép chúng ta có cái nhìn khách quan hơn về tình yêu.

Tại sao nam, nữ lại cảm nhận khác nhau về tình yêu?
Fisher và Brown, trong những nghiên cứu chung và riêng, đã phân tích các bức ảnh chụp quét não của 3.000 sinh viên đang yêu. (Các bức ảnh này được chụp trong lúc họ đang xem hình của người yêu.) Từ đó, hai ông phát hiện vùng nhân đuôi và vách ngăn hoạt động mạnh hơn ở những đối tượng nghiên cứu là nữ. Như đã đề cập, nhân đuôi là vùng não liên kết với ký ức, cảm xúc, sự chú ý; còn vách ngăn – hay được gọi là “trung tâm khoái lạc”/vỏ xương đính sau – là khu vực liên quan đến việc tạo ra các hình ảnh trong não đồng thời gợi nhớ ký ức. Ngược lại, não của những nam sinh viên trong cuộc nghiên cứu này lại hoạt động mạnh hơn ở khu vực vỏ thị giác và xử lý hình ảnh thị giác, trong đó bao gồm cả phần não chịu trách nhiệm kích thích ham muốn tình dục. Bartels và Zeki cũng đã đưa ra những kết luận tương tự như vậy trong cuộc nghiên cứu của họ.

Các hình chụp quét não tiếp theo sau đây minh họa cho nghiên cứu của tiến sĩ Brown và chỉ ra vị trí của tình yêu trong não. Ngoài ra, chúng còn giải thích tại sao nam, nữ lại suy nghĩ rất khác nhau về tình yêu. Nhưng hình ảnh này chụp não của đàn ông và phụ nữ khi họ đang nhìn vào hình của người mà họ yêu say đắm.

Như bạn có thể thấy, não của đàn ông có ít vùng sáng hơn so với phụ nữ, nhưng nếu quan sát hình màu, ta sẽ thấy chúng hoạt động mãnh liệt hơn trong khi các vùng não của phái yếu tuy rộng hơn nhưng hoạt động lại không mạnh bằng. Phái yếu không chỉ có nhiều vùng não được kích hoạt hơn mà vị trí của chúng cũng hoàn toàn khác biệt so với nam giới. Đây là bằng chứng cho thấy tại sao nam, nữ lại có cái nhìn rất khác nhau về tình yêu.

Trong một nghiên cứu khác, Brown và Fisher đã cho các đối tượng nghiên cứu xem những bức ảnh khiêu dâm rồi tiến hành chụp quét não của họ. Tuy nhiên, trong lần này, hai nhà khoa học không thấy các vùng não trên sáng lên. Và như đã đề cập từ lúc đầu, các nhà khoa học phát hiện chỉ có vùng não dưới đồi (nơi điều khiển nhu cầu đói, khát) và hạch hạnh nhân (nơi kiểm soát ham muốn tình dục) là sáng lên. Điều cốt lõi là não trong tình yêu và não trong tình dục không giống nhau bởi chúng sử dụng những hệ thống khác nhau.
Tóm lại, khoa học cho thấy trong giai đoạn chớm yêu, có hai tiến trình hoàn toàn khác nhau được sử dụng để đánh giá phái, đàn ông dùng đôi mắt của họ như một công cụ chủ yếu để đo lường khả năng tình dục của phái nữ, trong khi phụ nữ lại dựa vào trí nhớ để xem xét khả năng trở thành người bạn tình lâu dài của anh ta. Ham muốn tình dục lẫn tình yêu có những vị trí khác nhau trong não và chúng không phải là một.
Bộ não đàn ông đánh giá như thế nào về sự hấp dẫn ở phụ nữ?
Khi Bartels và Zeki cho đàn ông xem các bức ảnh chụp những người phụ nữ hấp dẫn, họ nhận thấy não của các đấng mày râu này hoạt động mạnh lên ở hai vùng: một có liên quan đến kích thích thị giác và một liên quan đến ham muốn (chà, ai mà đoán ra điều này nhỉ?). Phần lớn đàn ông đều thích hình dáng bên ngoài đồng thời thường xuyên ngắm phụ nữ, mơ tưởng về họ, thích đọc sách báo khiêu dâm, bởi thế điều vừa nêu không có gì đáng ngạc nhiên với đa số chúng ta. Ngoài ra, Bartels và Zeki còn phát hiện rằng khi những vùng não nêu trên của đàn ông sáng lên thì các vùng não điều khiển việc đánh giá đạo đức cũng mờ bớt!?!

Mạng lưới thị giác ở nào của nam giới đã tiến hóa trong hàng triệu năm qua bởi họ cần nhìn ra người phụ nữ nào có khả năng sinh ra những đứa con khỏe mạnh để duy trì nòi giống. Nếu gặp đượcmột cô gái trẻ, khỏe, đàn ông sẽ trở nên ham muốn và từ đó bắt đầu quá trình kết đôi. Đây chính là lý do khiến họ yêu nhanh hơn phụ nữ – bởi họ có nhiều động cơ trực quan hơn, và những thông tin thị giác ngay lập tức gửi tín hiệu đến nào để kích hoạt quá trình tiết hormone ồ ạt. Điều này cũng giúp giải thích tại sao các đấng mày râu hay yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Thực chất, phái mạnh sử dụng đôi mắt của họ chủ yếu để đánh giá tiềm năng của người phụ nữ. Khi bị kích thích, cơ thể họ tràn đầy các hormone đồng thời trở nên ham muốn. Các hormone này có khả năng làm lu mờ lý trí và vì vậy dễ khiến họ đưa ra những quyết định không tốt nhất đối với mình. Điều vừa nêu sẽ trở thành vấn đề khi sự ham muốn che khuất cả đầu óc của anh ta. Tuy nhiên, nếu phụ nữ nào đã có kinh nghiệm về đàn ông, thì họ chẳng bao giờ ngạc nhiên về điều này. Các bức ảnh chụp quét não trong nghiên cứu của David Buss đã chỉ ra rằng những hành vi trên là hiện tượng phổ quát và có ở hầu hết mọi nền văn hóa.

👉🏻Ủng hộ bản quyền tác giả thông qua Bản tiếng việt: Tại sao đàn ông thích tình dục và phụ nữ cần tình yêu Link sách : https://s.shopee.vn/1LY1fQdZnE

Bộ não của phụ nữ đánh giá như thế nào về sự hấp dẫn ở nam giới?
Nghiên cứu các ảnh chụp quét não của phụ nữ mang lại nhiều kết quả khác hẳn so với đàn ông. Ở phụ nữ, khi đánh giá sự hấp dẫn của đàn ông, một số vùng não liên quan đến việc gợi nhớ ký ức được kích hoạt. Trong quá trình tiến hóa, đây là chiến lược thích hợp nhằm ghi nhớ chi tiết mọi hành vi của phái nam.
Hàng trăm nghìn năm qua, phái yếu đã nhận lãnh trách nhiệm nuôi dưỡng con cái cho đến khi chúng tự lập. Làm mẹ là một công việc vô cùng phức tạp và nó còn khó khăn hơn nhiều đối với phụ nữ so với bất kỳ loài động vật có vú nào. Người mẹ cần sự hỗ trợ, bảo vệ trong suốt quá trình nuôi dưỡng, chăm sóc con cái. Ở thời kỳ tiền sử, nếu người bạn đời của phụ nữ chết đi, họ sẽ phải dồn hết sức lực để tìm người thay thế. Không giống như cánh đàn ông tiếp cận phụ nữ chỉ thông qua sự đánh giá ngoại hình, phụ nữ không thể chỉ nhìn một người đàn ông và biết liệu anh ta có thật thà, đáng tin cậy, đủ sức giết một con ngựa vằn bằng hòn đá cách đó 50 mét hoặc chịu chia sẽ thức ăn cho cô hay
không. Phụ nữ ngày nay cũng áp dụng quá trình đánh giá tương tự như vậy để có thể nhớ những điều đại loại như: hôm qua, người đàn ông mà cô quan tâm đã nói gì, anh ta đã nói gì cách đây ba tuần hoặc ba tháng, anh ta đối xử như thế nào với trẻ con, liệu anh ta có tốt bụng và rộng lượng, anh ta cư xử ra sao với mẹ mình, quá trình làm việc lẫn tài sản của anh ta; và từ toàn bộ những điều đó, phụ nữ sẽ cân
nhắc xem liệu anh ta có khả năng trở thành người bạn đời tương lai của mình hay không. Khi quan sát ngoại hình của một người đàn ông, phụ nữ sẽ nhớ lại tất cả những người đàn ông khác mà cô quen biết rồi liên tưởng đến tính cách riêng của họ. Sau đó, bộ não của cô bắt đầu giải mã các nét tính cách của người đàn ông đang ngồi trước mặt cô dựa theo những gì cô thấy được trên gương mặt của anh ta. Quá
trình vừa nêu cũng giống như cô đang chơi trò xếp hình trong đầu mình về tính cách của người đàn ông mà cô quan tâm bằng cách ghép các mảnh tính cách của những người đàn ông khác. Điều này không có nghĩa là cô đúng. Nó chỉ đơn giản là cô đang xây dựng trong đầu mình tính cách của người đàn ông mà cô quan tâm dựa trên cơ sở những người đàn ông cô quen biết. Trong khi não của phái yếu đang nhớ lại dữ liệu về nhiều người đàn ông để đánh giá khả năng làm bạn đời của một người đàn ông, thì đàn ông lại lộ liễu ngắm nhìn thật lâu, thật kỹ cô nàng. Bây giờ chắc bạn đã hiểu vì sao phụ nữ không bao giờ quên còn đàn ông thì luôn bị bắt gặp nhìn chằm chằm vào phụ nữ rồi chứ.

Tại sao ham muốn tình dục không có tính lâu dài?
Trong nghiên cứu của mình, nhà tâm thần học Donatella Marazziti ở Đại học Pisa, Ý đã xem xét những thay đổi của hormone có liên quan đến chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (obsessive- compulsive disorder – viết tắt là OCD), đặc biệt, bà tập trung chú ý đến serotonin – một hóa chất có tác dụng an thần. Quá ít serotonin dẫn đến tính nóng nảy, tình trạng ám ảnh, tinh thần trầm uất, lo lắng.
Các loại thuốc họ Prozác có thể giúp cải thiện tình trạng này bằng cách thúc đẩy quá trình tiết serotonin trong não. Do bị cuốn hút bởi cách mà những người mắc chứng OCD lẫn những người đang yêu đều có thể dành hàng giờ cho một vật hay người nào đó, và cả cách mà họ tuy biết sự ám ảnh của mình là vô lý nhưng vẫn không tài nào kiểm soát nổi, Marazziti đã đo lượng serotonin của 20 bệnh nhân OCD và 20 người đang “yêu điên cuồng”. Sau đó, bà so sánh kết quả này với kết quả đo được từ 20 người không bị OCD và 20 người không yêu. Trong khi những người bình thường có lượng serotonin bình thường thì hàm lượng này thấp hơn 40% ở những người bị OCD hay đang yêu. Để ước lượng được con số trên, các nhà khoa học đã đo mức độ hoạt động của loại protem chuyên chở serotonin có trong tiểu cầu của họ. Thí nghiệm này có thể giải thích vì sao trong giai đoạn đầu của tình yêu lãng mạn, các cặp yêu nhau thường bị ám ảnh bởi hình ảnh của người mình yêu.
Sau đó một đến hai năm, Marazziti đã tiến hành kiểm tra lại nhóm đối tượng này và phát hiện rằng hormone ham muốn của họ đã hoàn toàn biến mất, còn lượng serotonin thì trở về mức bình thường, cho dù họ vẫn đang ở bên nhau. Những người yêu nhau thường hay thề nguyền với người kia rằng họ luôn yêu như thưở ban đầu, nhưng hormone của họ lại “kể một câu chuyện” hoàn toàn khác. Tạo hóa thật khôn khéo: nó đã thay đổi lượng hormone của chúng ta từ từ trong một thời gian đủ dài để hướng chúng ta nhắm đến mục đích tiến hóa – sinh con.
Cũng sử dụng cùng một phương pháp để chọn tình nguyện viên, vào năm 2005, Enzo Emanuel cùng các đồng sự của ông ở Đại học Pavia, Ý, đã điều tra xem liệu chất dẫn truyền neurotrophin có liên quan đến tình yêu lãng mạn không. Sau đó, họ báo cáo rằng có sự tập trung quá mức bình thường các yếu tố tăng trưởng thần kinh trong máu của những tình nguyện viên đang yêu đắm đuối, và sự tập trung này tăng song song cùng cảm giác lãng mạn. Giống như Marazziti, nhóm nghiên cứu của Emanuel cũng phát hiện rằng sau một đến hai năm, tất cả các hóa chất tình yêu đều trở nên cạn kiệt cho dù khi đó hai người vẫn ở bên nhau. Như vậy, cả cảm xúc mãnh liệt lúc chớm yêu lẫn sự tập trung của những yếu tố tăng trưởng thần kinh đều không phải là nhân tố quyết định cho sự tồn tại lâu dài của một mối quan hệ.
Thú vị thay, vào năm 2008, một nhóm nghiên cứu của Đại học Stong Brook ở New York, do tiến sĩ Anhur Aron đứng đầu, đã tiến hành quét não của những người yêu nhau được 20 năm rồi đem so sánh kết quả đó với các đôi tình nhân vừa chớm yêu. Họ phát hiện khoảng 10% số cặp yêu nhau 20 năm vẫn có những vùng não được kích hoạt và các phản ứng hóa học tương tự như những đôi tình nhân mới. Vậy là một số chúng ta vẫn còn có hy vọng.

Trong khi đó, tại bệnh viện Whitchurch ở Cardiff, xứ Wales, nhà hóa sinh Abdulla Badawy đã chứng minh rằng bia rượu làm giảm nồng độ serotonin trong não. Hàm lượng serotonin thấp dẫn đến mất khả năng kiềm chế và tạo ra ảo giác khiến một người có vẻ ngoài bình thường ngồi trong góc quán rượu cũng trở nên hấp dẫn đến mức khó tin.
Toàn bộ nghiên cứu trên đã đưa ra một thông điệp rất rõ ràng dành cho những người đang tìm kiếm một tình yêu bền vững: hãy chờ đợi hai năm trước khi quyết định gắn bó lâu dài về mặt tình cảm hay tài chính với ai đó – và nhớ cẩn thận khi bạn đến nhấm nháp ở quầy bar.
Nhưng, nếu tất cả các chất dẫn truyền cảm giác lãng mạn đều biến mất trong vòng hai năm thì chất keo nào đã giữ hai người yêu nhau tiếp tục sống chung với nhau trong suốt một thời gian dài? Không phải tất cả các chất đều biến mất – và chúng ta sẽ bàn đến vấn đề này trong những chương tiếp theo.
Chuyện gì xảy ra khi bạn bị “đá”?
Một lý do khiến những người mới yêu cảm thấy tim như ngừng đập là khả năng và nỗi sợ không được đối phương đáp lại trọn vẹn, đồng thời giấc mơ có thể kết thúc bất kỳ lúc nào.
Trong một thí nghiệm khác, tiến sĩ Fisher, Brown và Aron đã thực hiện quét não 40 nam nữ thanh niên vừa mới bị người yêu chia tay. Cũng giống như nghiên cứu của Brown và Fisher vào năm 2007 về các cặp mới yêu, lần này, các nhà nghiên cứu đã so sánh hai nhóm hình ảnh: một nhóm được chụp lúc đối tượng đang nhìn hình người bạn, còn nhóm kia là lúc họ nhìn hình người yêu cũ. Kết quả cho thấy khi bạn nhìn hình người mới chia tay mình, những vùng não liên quan đến nỗi đau thể xác, hành vi ám ảnh cưỡng chế, sự liều lĩnh và khả năng kiểm soát nỗi giận dữ đều được kích hoạt. Ba nhà khoa học còn phát hiện rằng khi bị bỏ rơi, các vùng não này thậm chí còn sáng hơn khiến bạn càng cảm thấy người đã từ chối mình hấp dẫn hơn. Tương tự như phản ứng chống-trả-hay-bỏ-chạy, não của bạn sẵn sàng cố gắng thêm ít nhất một lần nữa để thu hút lại sự chú ý của đối phương nhằm tránh bị đau
đớn. Đây là cơ chế xử lý tình huống của não. Tuy nhiên, khi cuối cùng bạn chấp nhận sự thật rằng mình
đã bị từ chối và ruồng bỏ thì những vùng não liên quan đến sự tuyệt vọng sẽ được kích hoạt.

Khi các đối tượng nghiên cứu trên nhìn vào hình của người yêu cũ, hệ thống dopamine – một hệ thống liên quan đến cơn nghiện và sự sung sướng – trong não của họ cũng được kích hoạt. Điều này không xảy ra khi họ xem hình của bạn bè. Ảnh chụp quét não những người thất tình trên đã giải thích lý do vì sao một mối tình tan vỡ lại có thể dẫn đến các vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe. Khi một người bị từ chối, các hormone hạnh phúc như dopamine sẽ biến mất, và thay vào đó là những hóa chất gây ra sự trầm cảm, từ đó làm hệ miễn dịch suy giảm, khiến bệnh tật nhiều hơn. Kinh nghiệm cho thấy, cứ một năm trong mối quan hệ cũ, bạn sẽ phải mất khoảng một tháng để giải tỏa tâm lý và các hormone trở lại trạng thái ổn định, bình thường. Giả sử, mối quan hệ cũ của bạn kéo dài hai năm, thì bạn sẽ phải mất khoảng hai tháng mới quên được nỗi đau đồng thời tươi tỉnh trở lại. Điều này giải thích tại sao những cụ ông, cụ bà lớn tuổi khi mất đi người bạn đời đã sống cùng mình 50 năm có thể sẽ không bao giờ vượt qua nổi nỗi đau trái tim tan vỡ.
Tóm tắt
Về cơ bản, ham muốn tình dục là kết quả của sự kết hợp nhiều loại hóa chất do não giải phóng vào màu. Các hóa chất này kích thích việc sản xuất hormone, chủ yếu là testosterone và oestrogen.
Hoàn cảnh xung quanh cũng góp phần kích hoạt nào giải phóng hóa chất. Ví dụ: một bài hát, một mùi hương đặc biệt hay một người có vẻ ngoài nào đó. Khi càng lớn tuổi, lượng hormone, đặc biệt là testosterone trong cơ thể chúng ta càng giảm. Tiêm testosterone ngày nay đã trở nên phổ biến ở cả nam nữ tuổi trung niên khi ham muốn tình dục của họ đang dần suy giảm. Chúng ta sẽ bàn đến vấn đề này nhiều hơn ở phần sau, nhưng điều quan trọng là bạn phải biết rằng những tưởng tượng lãng mạn, cảm giác yêu thương tâm trạng buồn vui thất thường mà bạn có thể trải nghiện lúc chớm yêu đều là kết quả của các hóa chất trong cơ thể, vì vậy, đó không phải là cuộc gặp gỡ bí ẩn giữa hai tâm hồn như nhiều người vẫn nghĩ.
Ít nhất thì khoa học đã tiết lộ nhiều điều về tình yêu, nỗi ham muốn, tình dục và sự gắn bó lâu dài mà hàng nghìn năm nay bị che giấu trong vẻ ngoài bí ẩn cùng những điều tưởng tượng. Ngành khoa học này cũng giống như hệ thống định vị toàn cầu GPS (Global Positioning System) dành cho tình yêu trong bộ não. Vài người đã trở nên lo lắng về điều này và cho rằng những nghiên cứu kiểu như vậy sẽ làm mất đi sự kỳ diệu, phấn khích, lãng mạn của tình yêu. Nhưng sự thật hoàn toàn trái ngược. Khi hiểu được điều gì đang thôi thúc mình lựa chọn như vậy và tình yêu có nền tảng khoa học lẫn sinh học chứ không phải là một thế lực siêu nhiên, bạn sẽ có thể kiểm soát tốt hơn sự lựa chọn của mình đồng thời cải thiện những điểm mình còn yếu kém trong trò chơi tình ái, bất chấp sự thật rằng não của bạn đã được lập trình theo cách khác. Thay vì viện cớ “hormone của tôi khiến tôi hành động như thế”, bây giờ, bạn có thể nắm quyền chủ động và quyết định hướng đi của mình. Cùng với các yếu tố sinh học trong cơ thể, những yếu tố khác cũng gây ảnh hưởng nhưng bạn sẽ có khả năng kiểm soát được tất cả chúng sau khi đọc xong sách này.

Khi hãng BMW lần đầu tiên cho ra đời chiếc xe ô tô có hệ thống định vị toàn cầu GPS, một số người đã phản đối rằng nó làm mất đi niềm vui của việc lái xe và khám phá những vùng đất mới. Thật ra, những gì mà GPS làm là để người lái không phải nản chí lẫn bực bội khi tốn thời giờ vô ích trong các ngõ cụt hay đi nhầm đường. Đôi khi đi lạc cũng rất thú vị, nhưng với công nghệ mới, bạn luôn có sẵn phương án dự phòng bên mình, và đó là nội dung của những chương tiếp theo.
• Thực chất, niềm ao ước và nhu cầu tình dục của chúng ta đã không hề thay đổi trong hàng trăm nghìn năm qua.
• Tình yêu, sự khao khát, lãng mạn lẫn nỗi ham muốn tình dục đều là các phản ứng hóa học được kích hoạt trong não.
• Khoa học đã chứng minh rằng nam, nữ có cài nhìn không giống nhau về quan hệ yêu đương và tình yêu được phân bố ở những vùng hoàn toàn khác nhau trong bộ não của hai phái.
• Khi hiểu rằng sự ham muốn lẫn các cảm giác của mình là do những phản ứng hóa học trong não điều khiển, bạn có thể học cách xử lý chúng, thay vì ngược lại.

 

 
 
Why men want sex & women need love . Allan & Barbara Pease 2009
Xem thêm các bài viết ở đây https://yeulanh.com/why-men-want-sex-women-need-love/
👉🏻Ủng hộ bản quyền tác giả thông qua Bản tiếng việt: Tại sao đàn ông thích tình dục và phụ nữ cần tình yêu Link sách : https://s.shopee.vn/1LY1fQdZnE

Để lại một bình luận

Bạn cũng có thể thích

This error message is only visible to WordPress admins

Error: No feed found.

Please go to the Instagram Feed settings page to create a feed.

You cannot copy content of this page !

Don`t copy text!